Bố bảo con trai trước khi lấy vợ
Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 Vợ Chồng con hiểu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.
Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng - ngay cả trong khi nóng giận nhất.
Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.
Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó - trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.
Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng đã từng yêu con mười phần, nhưng (như một số blog radio đã nói) khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm. Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con. Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?
Bố bảo thời kì mang thai là thời kì khó khăn nhất đối với người phụ nữ. Là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.
Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kêt nối họ - hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.
Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.
Bố bảo “Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”. Nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.
Bố bảo “quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến, vì đồng ý lấy vợ, là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn, cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời - một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.
Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.
(via cupid412)
Source: cafecuocsong
good morning, beautiful = )
background hơi lộn xộn :”> căn bản lười chả muốn dọn :”> đúng là ko chụp gì thích hơn chụp chính mình =))
Căn bản là cực kì thích cái động tác túm và buộc tóc của các bạn nữ, đó là một trong những khoảnh khắc các bạn nữ tính và gây nhiều tò mò nhất.
Ảnh này đẹp quá Jun ơi :(.
Source: red-umbrella
Chụp ở Yên Café sáng chủ nhật vừa rồi, cây guitar mượn của quán. Nói chung cả series ảnh có dính tới mình thì chỉ mỗi tấm này ở mức được.
Lúc bé, truyện cổ tích nói, mỗi cô gái khi sinh ra đều sẽ có một hoàng tử đợi chờ cô ở nơi xa kia.
Khi trưởng thành rồi, chúng ta cứ ngỡ đây chỉ là lời bịa đặt hoa mỹ. Nếu không thì tại sao lại có những cô gái miệt mài tìm kiếm mãi song vẫn không tìm thấy Mr.Right lý tưởng của mình?
Thực ra, truyện cổ tích nói đúng. Chỉ là hoàng tử không phải lúc nào cũng mặc những chiếc áo đẹp đẽ, cũng chẳng ở đâu xa, mà anh ấy luôn mỉm cười đứng ở gần ngay đó.
Kẻ biết gấp sách mà sống là dũng cảm. Sách dù giàu nghĩa nhiều ý thế nào thì cũng có tác giả – là do con người chắp bút mà nên. Nhìn đời qua sách là mượn mắt người khác nhìn đời. Mấy ai thật sự học được từ kinh nghiệm chẳng phải của mình? Người khác ngã, mình làm sao đau? Tự bước đi, có thể vồ ếch và trầy xước, nhưng đó dường như là cách duy nhất dỗ lớn bản thân. Thế giới của sách có to thì cũng gói gọn trong từng ấy trang giấy. Thế giới của người mới bao la vô biên.
Sách như giấc mộng đẹp, nên hãy nhớ đặt báo thức, gọi bản thân tỉnh dậy mà ra ngoài đi đứng. Khi mỏi gối, trốn vào sách thư giãn. Khi lại tràn nhiệt huyết, gấp sách và bước tiếp. Nhìn mặt người dù sao vẫn thích hơn nhìn mặt chữ. Nghệ thuật dùng sách là phải biết mở biết gấp – và mình đang thực hành nó mỗi ngày, mong có lúc được thành thục.
Fashion Timeline History of Vietnamese Clothing (and Ao Dai).
A few of my refs here.
I love historical clothing and seeing how it evolves. I’ve longed to see the evolution of Vietnamese clothing but always came up empty handed due to lack of information… until now. I owe a lot of the references to the documentary “Searching for Vietnamese Clothing” (which impressively took the filmmaker’ 3 decades to research) and the sources on the Internet. I created this timeline because as a visual person, I like to know how clothing changed by seeing it side by side.
I attempted to make a timeline with only primary references (i.e. paintings, sculptures, and photographs from that time period). I tried to stay true to the original sources’ as much as possible but I can’t say that this is completely accurate. A few art pieces were really hard to decipher (the sitting Buddhist statues in particular) and not being able to see them in person required me to take some educated guesses. I used my own color preferences with the statues that did not have color to reference from. Regrettably I had to skip a few early dynasties because artifacts of those eras seem to have been lost to time or too stylized.
Continually a work in progress and more may be added.
Artist Observations:
* Le Dynasty wins for being the most stylish and varied. IMO.
* The colors in Fig. 1 is largely hypothetical. Having no clue what colors the Dong Son culture wore I decided to take inspiration from various ethnic tribes. The pattern on her yellow sash thingy (words fail me, bah) came from an Ao Dai which coincidentally had a pattern that came from a Dong Son drum. Coming full circle here. Lol.
*Due to approximately 1,000 years of on and off Chinese domination, the clothing shares qualities to Hanfu but contains tell-tale differences. Dong Son Culture (fig. 1) is the time period before any Han influence takes place.
* On average, people wore 3-5 layers of clothing. The climate could be cold (e.g. the Northern regions) and 16-18th century scarves and gloves have been excavated.
* Sleeves could reach to 40cm and were typically the length of chin to waist.
* Skirts were banned in 1826 as they were deemed to be “unseemingly”. Not all women followed suit as it was easier to work in skirts than pants.
* Buttoned up collars and buttoned clothing does not seem to appear until the 19th century (perhaps late 18th century at the earliest). Interestingly this change seems to coincide with the advent of French Imperialism/Colonization. Collars started rather low but gradually got higher and closer together.
* The Ao Tu Than (Fig. 9, 10 and 12) is still around today but as it stopped evolving in the 20th century I decided to concentrate on the Ao Dai (long shirt).
* The conical rice hat was originally worn by men (which can be seen in many photographs with Nguyen dynasty soldiers) and only became part of women’s wear sometime in the 20th century.
(via doigia)
Source: lilsuika.deviantart.com
Vietnamese Street Food
By Tracey Lister and Andreas PohlPublished March 2012 in the UK
Cả một văn hóa đấy, chả đùa đâu ;x.
(via forty4vn)
Source: hardiegrantuk
Cầu Cần Thơ | 06-02-12.
Đi qua cây cầu này đếm ngót nghét cũng vài chục lần, vậy mà đây là lần đầu tiên dừng lại chụp cho ra hồn vài tấm. Tiếc là lúc đang chạy qua cầu Hưng Lợi thì mặt trời còn đang đỏ rực, lên đến nơi đã lặn mất tăm vào mây rồi T_T.
tsundere cat tries to act like he doesnt like licking his cat lover and then cant help it :’) kitties
Tự nhiên nhớ câu hát “đến chiếc dép cũng còn có đôi…”, giờ hết ghen với dép lại đi ghen với mèo T_T.
(via nuocsotcachua)
Source: pactressia
Khoảng cách giữa yêu và thương ngỡ là mong manh, nhưng rất rành mạch. Cái nào cao hơn cái nào, tự bản thân người ta qua trải nghiệm sẽ hiểu thấu. Chỉ biết rằng, thương ai đó rõ ràng là một cái nợ. Mà để trả hết cái nợ này, một cuộc đời là chưa đủ…
Người đi xa luôn có một niềm vui rất lớn, giống như sự bù đắp khi phải đánh đổi sự thân quen, sự mất mát cảm xúc khi phải sống ở xứ lạ… niềm vui ấy thật ra là một chuỗi những niềm vui dài, khi nhìn kĩ hơn những góc nhỏ của quê nhà, khi có được thứ cảm giác mà nếu ở đó suốt đời ta sẽ chẳng bao giờ phát hiện được, khi chắt chiu từng cơ hội để được trở về, và nhất là khi chắc chắn với bản thân mình nhất rằng mình chính là một phần của nơi đó.
thì cũng bởi 1443x7=10101 mà ’ ‘, đem số như thế nhân với số 2 chữ số nào mà chả thành như thế =)).
Không có cảm giác khó hiểu lắm với mấy trò này ;)).
(via cupid412)
Source: weheartit.com
Đúng H2O2 là Oxy già đấy :)). Kiến thức hóa của mình còn tốt, đọc một lần hiểu rồi :))
(via dzunglv)
Source: bermuda-excluded
Tình cảm là thế, nó gắn liền với niềm đau, đôi khi người ta chối bỏ niềm đau như chối bỏ một thứ bệnh tật, nhưng ít ai chịu nhìn nhận rằng nó lại chính là dấu hiệu cho biết rằng bạn đang yêu thương một cách trọn vẹn nhất.
Buồn buồn chứ nó cũng có cái vui của nó :))
- Mình | Trong những lúc ự kỉ một cách tích cực =))















